Dăm ba cái tào lao
Ngày nhỏ, mỗi khi Tết đến gần, tôi lại đếm từng ngày. Không phải vì mong chờ bao lì xì đỏ hay những món ăn đặc biệt, mà vì đó là lúc cả nhà thu xếp để về quê - nơi có ông bà, cô chú, họ hàng... và cả một khoảng trời tuổi thơ của tôi.
Tôi sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn. Quê tôi ở tận Nam Định, một vùng quê Bắc Bộ yên bình với những cánh đồng trải dài, với mùi khói bếp củi và tiếng gà gáy sáng. Mỗi năm, hành trình từ Nam ra Bắc dài dằng dặc, nhưng đối với đứa trẻ như tôi ngày ấy, đó chẳng phải là mệt nhọc - mà là một cuộc phiêu lưu. Tôi háo hức được ngồi trên chuyến tàu lửa chạy xuyên đêm, áp mặt vào khung cửa kính lạnh buốt, nhìn những dãy phố, những ngọn đèn đường bỏ lại phía sau.
F. Scott Fitzgerald viết The Great Gatsby vào năm 1925 - một thời đại gọi là "Roaring Twenties" của nước Mỹ: thời jazz vang khắp các sảnh tiệc, phụ nữ uống rượu công khai, và mọi giá trị đạo đức đều mặc đồ tuxedo để đi party.
Và giữa khung cảnh đó, anh chàng Jay Gatsby xuất hiện. Một kẻ không có gốc gác danh giá, không có tiền sẵn từ cha mẹ, nhưng lại có cả một dinh thự tổ chức tiệc tùng liên tù tì và đủ loại rượu để cho Bộ Y tế thời đó khỏi cần kiểm dịch. Ai cũng đến dự tiệc của Gatsby, nhưng không ai thực sự biết anh là ai.
Hôm nay đi cắt tóc, gặp may thế nào vớ được ku thợ chịu cạo sát theo đúng ý mình. Chứ mấy lần trước đòi cạo ngắn là thợ lắc đầu nguầy nguậy, như thể mình vừa xin xỏ điều gì ghê gớm lắm.
Về tới nhà, chưa kịp khoe đầu tóc mát mẻ thì Bánh Mì nhìn mình lom lom, rồi bật cười sằng sặc: "cái gì mà tròn xoe vậy bố?"
Con với chả cái.
28.07.2025
Có những cuốn sách ta đọc để tìm câu trả lời. Cũng có những cuốn, như Bắt trẻ đồng xanh (The Catcher in the Rye) của J.D. Salinger, ta đọc chỉ để thấy rằng... có những câu hỏi sẽ mãi không có lời giải đáp. Và điều đó không có gì sai cả.
Trong miền ký ức mơ hồ, thanh xuân hiện lên như một thước phim quay chậm đầy mộng mị, và có lẽ, những thước phim đẹp đẽ nhất chính là thuở ấu thơ. Tuổi thơ ùa về trong tâm hồn tôi, tựa như một cơn mưa rào mùa hạ, dịu mát và tràn ngập những hoài niệm. Mỗi khoảnh khắc bấy giờ như một bức tranh thủy mặc, được điểm tô bằng gam màu trong trẻo của tiếng cười, sự hồn nhiên và những ước mơ chớm nở.
Nếu tập 1 Tam Thể là cú đá nhẹ vào não bộ, tập 2 Khu Rừng Đen Tối là cái búa tạ giáng vào lòng tin nhân loại, thì Tập 3: Tử Thần Sống Mãi là khoảnh khắc bạn nhận ra:
"Thật ra chúng ta không những vô hình trong vũ trụ, mà còn hoàn toàn không quan trọng."
Đọc xong tôi chỉ muốn chạy ra ngoài ôm vợ con thật chặt. Tử Thần Sống Mãi là một cú tát vũ trụ không chừa một ai, từ triết gia đến lập trình viên, từ họa sĩ đến ông chú chạy xe ôm, ai cũng sẽ nhận ra mình... nhỏ nhoi đến tội nghiệp.