Nếu tập 1 Tam Thể là cú đá nhẹ vào não bộ, tập 2 Khu Rừng Đen Tối là cái búa tạ giáng vào lòng tin nhân loại, thì Tập 3: Tử Thần Sống Mãi là khoảnh khắc bạn nhận ra:
"Thật ra chúng ta không những vô hình trong vũ trụ, mà còn hoàn toàn không quan trọng."
Đọc xong tôi chỉ muốn chạy ra ngoài ôm vợ con thật chặt. Tử Thần Sống Mãi là một cú tát vũ trụ không chừa một ai, từ triết gia đến lập trình viên, từ họa sĩ đến ông chú chạy xe ôm, ai cũng sẽ nhận ra mình... nhỏ nhoi đến tội nghiệp.
Hành trình sinh tồn ở cấp độ... vô nghĩa
Trong tập này, chúng ta không còn là trung tâm của vũ trụ nữa - mà đúng ra, chưa từng là.
Con người, Trisolaris, các nền văn minh "bậc cao" - tất cả đều là những chấm bụi mờ nhạt trong bức tranh lạnh lùng của không-thời-gian.
Khi lý thuyết Khu Rừng Đen Tối không còn là lý thuyết mà trở thành luật chơi sinh tồn, bạn sẽ thấy:
- Niềm tin? Vứt.
- Tình người? Vứt nốt.
- Sự tồn tại? Cũng... sớm muộn thôi.
Và thế là Trái Đất bước vào một ván cờ mà người chơi là các nền văn minh siêu việt, và ta chỉ là tốt thí không hơn không kém.
Những con người cô đơn giữa hư vô
Điều tôi thích ở Lưu Từ Hân là dù tầm vóc câu chuyện lớn tới mức nào, nhân vật vẫn mang đủ chiều sâu và nỗi đau rất... con người.
- Trình Tâm (Cheng Xin): Người phụ nữ gánh trên vai gánh nặng chọn lựa sống còn cho nhân loại, nhưng sự nhân từ lại khiến cô... "phá game" trong mắt các chiến lược gia.
- Vân Thiên Minh (Yun Tianming): Một nhân vật khiến tôi vừa thương, vừa nể. Có ai dám yêu một người đến mức... bán luôn bản thân vào tay người ngoài hành tinh để gửi một thông điệp không lời?
Tôi đọc mà nghẹn, mà buồn. Không phải kiểu bi lụy kiểu Nguyễn Nhật Ánh, mà là cái buồn lạnh lẽo, âm ỉ của kẻ vừa nhận ra:
"Có những thứ lớn hơn tình yêu, lớn hơn cái chết, và cũng vô vọng y như nhau."
Đỉnh cao Sci-fi hay nỗi tuyệt vọng hình học?
Về mặt ý tưởng, Tử Thần Sống Mãi là đỉnh cao của Sci-fi hiện đại:
- Công nghệ uốn cong không-thời gian (curvature drive) để di chuyển nhanh hơn ánh sáng.
- Vũ khí cấp độ hố đen - chỉ nghe thôi đã lạnh sống lưng.
- Và cả cái chết của một hệ Mặt Trời, chỉ vì một quy tắc logic đơn giản đến tàn nhẫn.
Tôi - thằng designer hay ngồi căn lề từng pixel - ngồi ngẫm mà ớn:
"Bình thường tôi chỉnh sai 1 pixel thì cái banner xấu đi. Còn trong vũ trụ này, chỉ cần sai lệch 0.00001 giây thôi là… BÙM! - cả cái hệ Mặt Trời bay màu."
Nỗi cô đơn vĩnh cửu: Một chiều kích khác của cái chết
Tôi bị ám ảnh bởi cái kết của cuốn sách.
Không spoil, nhưng nếu bạn tưởng tượng được một nơi mà thời gian và không gian bị xé rách, nơi con người bị nhốt vào vĩnh cửu mà không thể chết - thì bạn sẽ hiểu tại sao tôi phải gấp sách lại và đi... uống trà sữa full topping cho tỉnh.
Cái chết, hóa ra, đôi khi lại là một ơn huệ.
Đọc để làm gì?
Nói thật nhé, đọc xong cuốn này, tôi chỉ muốn ôm con gái vào lòng, uống cốc trà nóng và tắt điện thoại đi ngắm mây trôi. Vì mọi trò chơi tiền tài, quyền lực hay tiktok ngoài kia... đều nhạt nhẽo khi bạn nhận ra vũ trụ không quan tâm đến bạn.
Tôi nhớ mãi đoạn cả dải ngân hà bị "bình phương ánh sáng", khi một hạm đội người Trái Đất đã bay xa khỏi hệ Mặt Trời nhưng rồi vẫn bị tóm gọn và "đồ sát" mà không kịp chống trả. Đẹp đến rợn người, buồn đến nghẹn họng.
Vũ trụ là nơi sự sống không có chỗ đứng.
Tác phẩm dành cho kẻ dám nhìn thẳng vào hư vô
Nếu bạn từng khóc vì Mắt Biếc, từng buồn vì Rừng Na Uy, thì cuốn này sẽ khiến bạn...
- Không khóc được.
- Không buồn nổi.
- Chỉ... tê dại.
Vì mọi nỗi buồn nhỏ bé của con người trở nên vô nghĩa trước một vũ trụ mà mọi sự sống chỉ là những chớp mắt.
Nhưng tôi vẫn khuyên bạn hãy đọc. Vì Tử Thần Sống Mãi là lời nhắc nhở rằng:
- Sống tốt đi.
- Yêu đi.
- Và... đừng phát tín hiệu vũ trụ bừa bãi.