Nhà của Nong

Dăm ba cái tào lao

Khu Rừng Đen Tối - Luật chơi mới trong vũ trụ, nơi mọi lời chào đều nguy hiểm chết người

Nếu tập 1 Tam Thể là một cú tát nhẹ để tỉnh mộng, thì Khu Rừng Đen Tối là một cú đá trời giáng vào não, kèm một cái whisper lạnh gáy:

"Hãy hình dung vũ trụ như một khu rừng tối. Mỗi nền văn minh là một thợ săn. Họ phải giữ im lặng, bởi bất kỳ tiếng động nào - dù là tiếng chào hỏi - đều có thể khiến họ bị phát hiện và tiêu diệt."

Cảm ơn Lưu Từ Hân. Từ nay mỗi lần tôi gõ bàn phím mạnh tay, tôi cũng sợ có ai đó ngoài vũ trụ... cảm nhận được (chắc phải cất hết bộ bàn phím cơ, và chuyển sang loại silent).

Tam Thể - Khi nhân loại bị bật chế độ "tái khởi động" từ ngoài vũ trụ

Có những cuốn sách đọc xong ta gấp lại. Còn Tam Thể, đọc xong là... gấp luôn niềm tin vào nhân loại.

Đây không phải một cuốn tiểu thuyết khoa học viễn tưởng kiểu "bắn súng laser" hay "anh hùng giải cứu thế giới". Đây là một cái tát trúng mặt trí tuệ con người, là bản nhạc nền vang lên khi ta nhận ra mình chỉ là một loại carbon đi lạc giữa vũ trụ lạnh lùng, nơi định luật vật lý không thèm ổn định và nền văn minh mạnh hơn có thể đến bất kỳ lúc nào - không để nói chuyện, mà để xóa sổ.

Mắt biếc - Khi bạn yêu một người giống như nuôi mèo hàng xóm: cho ăn, thương mến, mà nó không bao giờ chịu ở lại

Tôi đọc Mắt biếc năm 25 tuổi - cái tuổi đẹp như một bộ outfit được phối màu cẩn thận nhưng bị mưa tạt giữa đường. Đọc ngay sau một cú thất tình không kèn không trống, tôi nghĩ chắc đọc xong sẽ "tĩnh tâm", ai ngờ xong cuốn là suy luôn cả tháng, kiểu như vừa rời khỏi quán café quen, quay lại thì thấy người ta bán bún đậu rồi.

Bạn hiểu không, có những cuốn sách như trà đá vỉa hè, đọc xong thấy mát lòng. Còn Mắt biếc thì giống như uống ly espresso pha loãng với nước mắt Ngạn - đắng, đậm và chả giúp tỉnh táo lên được bao nhiêu.

Vào trong hoang dã: Hành trình của một kẻ không chịu đi làm hành chính

Cuốn sách như một cú tát vô mặt dân văn phòng tụi mình, những người sáng check mail, chiều họp Team, tối rửa chén, cuối tuần đi siêu thị hoặc dắt con đi chơi công viên. Và rồi nghĩ: "Ủa, có phải mình đang sống thiệt không vậy?"

* Tác phẩm này đã ra phim rồi, xem cũng cuốn lắm.

Mùa thu Hàn Quốc: Chúng tôi đã đi qua một mùa lá đỏ như thế

Chuyến du lịch tự túc mùa thu năm 2019 - một thời chưa con cái, chưa đại dịch, chưa lạm phát, chỉ có nhau, hai cái vali nhỏ và một giấc mơ ngắm lá vàng rơi như phim Hàn Quốc.

Kindle Paperwhite 3: Người bạn cũ biết giữ im lặng nhưng lại biết kể chuyện

Tôi có một chiếc Kindle Paperwhite 3, đời 2015. Tôi mua nó vào năm 2018, khi người ta vẫn còn tranh cãi xem đọc sách giấy có "thật" hơn đọc ebook không, và khi Amazon chưa kịp lôi ra các phiên bản chống nước, màn to, hay tốc độ chuyển trang như chớp giật.

Nhưng tôi chọn nó - phần vì ví tiền, phần vì nó trông đủ đơn giản để tôi không bị phân tâm. Và rồi, gần 7 năm trôi qua, tôi vẫn chưa bỏ được thói quen sạc một tháng một lần, lướt ngón tay trên màn hình đen trắng, và thở dài nhẹ nhõm khi thấy dòng chữ "Your Kindle is ready" mỗi khi thức dậy cùng cốc Americano đá mát lạnh vào buổi sớm.