Nhà của Nong

Dăm ba cái tào lao

Đi để trở về... nộp đơn xin nghỉ

Báo cáo với cả nhà là tớ vừa dắt vợ con "hạ cánh" an toàn sau chuyến du hý Đà Lạt.

Chuyện sẽ chẳng có gì đáng nói nếu như tớ không trót tin vào mấy cái lý thuyết trong sách seo-hép hay mấy dòng caption đíp đíp trên mạng. Người ta cứ bảo: "Đi du lịch là để chữa lành", "Đi xa để trở về mạnh mẽ hơn", hay "F5 bản thân để nạp đầy năng lượng tích cực, cống hiến hết mình cho công việc". Nghe thì lọt tai, gật gù tâm đắc lắm.

Mần web thời AI

Mới nhận được cái kèo làm web cho bên phân phối thiết bị điện. Nghe thì ngon ăn, nhưng bệnh cũ lại tái phát: mở máy lên, nhìn màn hình trắng bóc và chờ đợi một tia sáng le lói cuối đường hầm. Khổ nỗi, não dạo này cứ như chạy bằng pin Con Ó, lúc cần sốc điện thì toàn báo "Low Battery".

Đi làm

Chửi thề chứ... đi làm mà giả vờ bận rộn còn mệt hơn làm việc thật. Ngồi nhìn màn hình, một tay rê chuột qua lại, một tay bấm Alt+Tab liên tục, mở Excel như mở Netflix, mắt thì liếc đồng hồ còn tim thì cầu nguyện: "xin đừng ai hỏi em đang làm gì". Đầu óc trống rỗng, còn hao pin hơn lúc code thật hay căn lề từng pixel.

Đúng là Oscar nên trao cho dân văn phòng.

Những chuyến về quê

Ngày nhỏ, mỗi khi Tết đến gần, tôi lại đếm từng ngày. Không phải vì mong chờ bao lì xì đỏ hay những món ăn đặc biệt, mà vì đó là lúc cả nhà thu xếp để về quê - nơi có ông bà, cô chú, họ hàng... và cả một khoảng trời tuổi thơ của tôi.

Tôi sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn. Quê tôi ở tận Nam Định, một vùng quê Bắc Bộ yên bình với những cánh đồng trải dài, với mùi khói bếp củi và tiếng gà gáy sáng. Mỗi năm, hành trình từ Nam ra Bắc dài dằng dặc, nhưng đối với đứa trẻ như tôi ngày ấy, đó chẳng phải là mệt nhọc - mà là một cuộc phiêu lưu. Tôi háo hức được ngồi trên chuyến tàu lửa chạy xuyên đêm, áp mặt vào khung cửa kính lạnh buốt, nhìn những dãy phố, những ngọn đèn đường bỏ lại phía sau.

Tròn xoe

Hôm nay đi cắt tóc, gặp may thế nào vớ được ku thợ chịu cạo sát theo đúng ý mình. Chứ mấy lần trước đòi cạo ngắn là thợ lắc đầu nguầy nguậy, như thể mình vừa xin xỏ điều gì ghê gớm lắm.

Về tới nhà, chưa kịp khoe đầu tóc mát mẻ thì Bánh Mì nhìn mình lom lom, rồi bật cười sằng sặc: "cái gì mà tròn xoe vậy bố?"

Con với chả cái.

28.07.2025

Có những tháng ngày không bao giờ trở lại

Trong miền ký ức mơ hồ, thanh xuân hiện lên như một thước phim quay chậm đầy mộng mị, và có lẽ, những thước phim đẹp đẽ nhất chính là thuở ấu thơ. Tuổi thơ ùa về trong tâm hồn tôi, tựa như một cơn mưa rào mùa hạ, dịu mát và tràn ngập những hoài niệm. Mỗi khoảnh khắc bấy giờ như một bức tranh thủy mặc, được điểm tô bằng gam màu trong trẻo của tiếng cười, sự hồn nhiên và những ước mơ chớm nở.