Dăm ba cái tào lao
Tôi thức gần trắng đêm để xem trận chung kết World Cup 2026 giữa Argentina và Tây Ban Nha. Lý do thì đơn giản thôi: Messi.
Thực ra tôi không phải kiểu người cuối tuần nào cũng ngồi trước TV để xem bóng đá. Một mùa giải câu lạc bộ trôi qua, nhiều khi tôi còn chẳng biết đội nào đang dẫn đầu. Nhưng cứ đến World Cup, hay những trận đấu có Messi, tôi lại muốn xem. Không hẳn vì Argentina. Chỉ là tôi muốn xem một trong những cầu thủ vĩ đại nhất lịch sử chơi bóng thêm một lần nữa.
Mấy hôm trước tôi xem được một đoạn video ngắn nói về việc con gái thường giống bố. Xem xong thì cũng cười, vì đúng là con gái tôi càng lớn càng thấy giống mình thật.
Không phải giống ở khuôn mặt. Cái đó ai nhìn cũng nhận ra rồi.
Thứ làm tôi thấy buồn cười hơn là những thói quen rất nhỏ.
Có những cuốn sách khiến tôi nhớ đến cốt truyện. Có những cuốn sách khiến tôi nhớ đến nhân vật. Nhưng Cây Cam Ngọt Của Tôi lại thuộc một nhóm rất khác: đọc xong rồi, thứ còn ở lại không phải câu chuyện của Zezé, mà là những mảnh ký ức của chính mình.
Hôm nay trong nhóm Messenger của đám bạn chơi với nhau từ hồi mẫu giáo, có một thằng vừa mới lên chức bố hỏi một câu rất đơn giản: "Bây giờ đường phố đông đúc thế này thì cho trẻ con chơi ở đâu?" Tôi đọc xong, trả lời gần như theo phản xạ: "Chơi trong nhà chứ ở đâu nữa. Giờ là năm 2026 rồi chứ có phải 1996 đâu". Cả nhóm cười. Tôi cũng cười. Nhưng sau đó không hiểu sao câu trả lời ấy cứ ở lại trong đầu tôi suốt cả ngày.
Có một sự thật mà người có con nhỏ đi du lịch sớm muộn gì cũng phải chấp nhận: chuyến đi đẹp nhất thường không phải chuyến đi đúng kế hoạch nhất.
Hồi chưa có con, du lịch với tôi là một dạng checklist đầy tham vọng. Đi đâu, ăn gì, ngắm gì, chụp góc nào, tối về khách sạn còn phải lôi Google Maps ra tối ưu lịch trình cho ngày mai như đang chạy sprint cuối quý ở công ty.
Có con rồi, đặc biệt là từ lúc con gái bắt đầu có ý kiến riêng về thế giới, mọi thứ thay đổi hẳn.
Tôi xem Breaking Bad lần đầu muộn hơn nhân loại khoảng... 5 năm.
Ừ, tôi biết. Đừng phán xét. Hồi đó tôi còn đang bận cãi nhau trên các diễn đàn về việc dùng Photoshop hay Illustrator để làm logo - những cuộc chiến vô nghĩa nhưng đầy nhiệt huyết của tuổi đôi mươi.
Mãi đến một tối ngồi cafe bệt, thằng bạn nhìn tôi với ánh mắt kiểu "mày chưa xem Breaking Bad à?". Cái nhìn đó nó khinh thường mà không cần nói một chữ. Về nhà tôi bật tập đầu tiên. Định xem thử 20 phút.
Xem xong season 1 lúc 3 giờ sáng.