Đi để trở về... nộp đơn xin nghỉ

Báo cáo với cả nhà là tớ vừa dắt vợ con "hạ cánh" an toàn sau chuyến du hý Đà Lạt.

Chuyện sẽ chẳng có gì đáng nói nếu như tớ không trót tin vào mấy cái lý thuyết trong sách seo-hép hay mấy dòng caption đíp đíp trên mạng. Người ta cứ bảo: "Đi du lịch là để chữa lành", "Đi xa để trở về mạnh mẽ hơn", hay "F5 bản thân để nạp đầy năng lượng tích cực, cống hiến hết mình cho công việc". Nghe thì lọt tai, gật gù tâm đắc lắm.

Nhưng mà thực tế nó vả cho tớ một cú không trượt phát nào!

Sự thật trần trụi là sau mấy ngày hít khí trời se lạnh, ăn bánh tráng nướng, uống sữa đậu nành và ngủ nướng không cần báo thức, thì cái gọi là "năng lượng làm việc" của tớ nó đã âm vô cực luôn rồi. Về đến nhà, người thì ngồi trước cái màn hình máy tính mà hồn thì nó vẫn đang vắt vẻo trên ngọn thông ở đèo Prenn.

Sáng nay đi làm, vào phòng họp, nhìn cái slide công việc mà cảm giác xa lạ như người dưng ngược lối. Cái tay đặt lên bàn phím mà nó nặng như đeo đá, não bộ từ chối xử lý mọi thông tin liên quan đến "deadline" hay "KPI". Thay vì cái khí thế hừng hực muốn cống hiến, thì trong đầu tớ giờ đây chỉ chạy đúng một dòng code duy nhất: Làm sao để trúng Vietlott ngay chiều nay?

Thề luôn, chưa bao giờ cái khao khát được cầm tờ vé số trúng giải đặc biệt, rồi hiên ngang bước vào phòng sếp nộp đơn xin nghỉ việc với lý do: "Em bận tiêu tiền" nó lại mãnh liệt như lúc này.

Tóm lại, ai bảo đi du lịch về làm việc hiệu quả hơn thì bước ra đây cho tớ bái làm sư phụ. Chứ với tớ, du lịch về xong là cái nết nó hư hẳn, chỉ muốn nghỉ hưu non, trồng rau nuôi cá và không bao giờ phải nghe tiếng "ting ting" của tin nhắn công việc nữa thôi!