Nhật ký downgrade phần cứng của một gã đàn ông

Giai đoạn Beta (16 tuổi)

Hệ điều hành sạch, RAM trống 100%. Cài toàn phần mềm "nặng đô" bản quyền: Tam Quốc Diễn Nghĩa, Bá tước Monte Cristo, Hai vạn dặm dưới biển... Cảm giác đọc xong mỗi cuốn là IQ được buff thêm 200 điểm, nhìn đời bằng con mắt của triết gia dù lông chưa mọc hết.

Giai đoạn Release (20 tuổi)

Giao diện chuyển hẳn sang Dark Mode. Tự overclock bản thân bằng combo hủy diệt: Đen đá không đường + thuốc lá phì phèo + Rock Metal. Ngồi gặm nhấm những nỗi đau thương tâm phế phổi mà vũ trụ dành riêng cho mình (dù thực tế nỗi đau lớn nhất lúc đó chỉ là... hết tiền dẫn gái đi uống trà sữa).

Giai đoạn Maintainance (36 tuổi - Hiện tại)

CPU: Quá tải. Chỉ chạy được các app rác nhẹ để giải trí.

Content tiêu thụ: "Nhạc sàn VinaHouse căng cực căng 2026", "Tổng tài bá đạo sủng vợ lên trời", "Trọng sinh làm con muỗi đi hút máu kẻ thù", "Hệ thống tu tiên, hắt hơi cái chết cả server"... Càng não tàn, càng sảng văn, càng phi logic càng tốt. Đọc để sướng cái tôi, để xả cái stress, chứ tầm này đọc Đồi Gió Hú nữa chắc trầm cảm nhảy lầu. Vì não bây giờ chỉ dùng để fix bug kiếm cơm, không dùng để tư duy cốt truyện nữa.

Hệ thống tản nhiệt (Gan): Hỏng nặng. Uống nửa lon bia là màn hình hiện "Blue Screen of Death", sập nguồn nằm im cả ngày chờ Reboot.