Dăm ba cái tào lao
Báo cáo với cả nhà là tớ vừa dắt vợ con "hạ cánh" an toàn sau chuyến du hý Đà Lạt.
Chuyện sẽ chẳng có gì đáng nói nếu như tớ không trót tin vào mấy cái lý thuyết trong sách seo-hép hay mấy dòng caption đíp đíp trên mạng. Người ta cứ bảo: "Đi du lịch là để chữa lành", "Đi xa để trở về mạnh mẽ hơn", hay "F5 bản thân để nạp đầy năng lượng tích cực, cống hiến hết mình cho công việc". Nghe thì lọt tai, gật gù tâm đắc lắm.
Mới nhận được cái kèo làm web cho bên phân phối thiết bị điện. Nghe thì ngon ăn, nhưng bệnh cũ lại tái phát: mở máy lên, nhìn màn hình trắng bóc và chờ đợi một tia sáng le lói cuối đường hầm. Khổ nỗi, não dạo này cứ như chạy bằng pin Con Ó, lúc cần sốc điện thì toàn báo "Low Battery".
Công lý, khi rơi vào tay con người, luôn mang hình dáng của bi kịch.
Tôi chỉ mới đọc Bá tước Monte Cristo của Alexandre Dumas khoảng một, hai năm gần đây thôi. Hơi muộn so với danh tiếng lẫy lừng của nó, nhưng có lẽ chính vì thế mà cuốn sách lại đậm sâu hơn.
Ở cái tuổi sắp trung niên này, khi đã đi làm đủ lâu để hiểu rằng không phải lúc nào cố gắng cũng được đền đáp, và rằng thế giới này chẳng quan tâm đến việc bạn có phải người tốt hay không - tôi mới thực sự thấy Monte Cristo không đơn thuần là một câu chuyện trả thù, mà là một bản thiết kế tinh vi về nỗi đau, sự mất mát và hành trình tái sinh của con người.
Nếu bạn gọi thần đèn ra giữa kỷ nguyên công nghệ, có khi thứ đầu tiên ông ấy hỏi là: "Wi-Fi password là gì vậy?"
Tôi đọc Ông già Khốttabit lần đầu khi còn học tiểu học, chắc khoảng lớp 5. Đó là một trong những cuốn sách tôi vô tình tìm được trong đống sách của bố mẹ, chẳng biết ở đâu ra, khổ lớn, bìa cứng hẳn hoi, thơm mùi giấy mới (sau vài lần dọn nhà thì bây giờ đã không tìm thấy cuốn ấy ở đâu nữa). Khi ấy, tôi chỉ đơn giản nghĩ rằng đây là một truyện thiếu nhi vui nhộn: một cậu bé Liên Xô tình cờ giải thoát một ông thần đèn cổ đại ra khỏi chiếc bình, rồi từ đó kéo theo hàng loạt tình huống dở khóc dở cười. Tôi đọc say mê trong 3 ngày liền tù tì, không hiểu hết, nhưng cảm thấy ấm áp. Rồi thời gian trôi, tôi lớn lên, công việc ngập đầu, và tưởng mình đã quên mất những câu chuyện cổ tích ấy. Cho đến một ngày, tôi tình cờ bắt gặp lại Ông già Khốttabit, và đọc lại. Lần này, tôi không còn cười hồn nhiên như hồi nhỏ nữa - mà cười khẽ, kiểu nụ cười của một người trưởng thành nhận ra rằng truyện cổ tích ngày xưa, thật ra là một tấm gương tinh tế soi vào chính cuộc đời hiện đại của mình.
Tôi đọc Giết con chim nhại của Harper Lee vào một buổi chiều mưa Sài Gòn - cái kiểu mưa lất phất khiến đường nhòe đi như một tấm ảnh cũ. Ly cà phê trên bàn tan đá dần, còn tôi thì bị níu lại bởi một cái tên kỳ lạ: "Giết con chim nhại" - vừa mềm mại, vừa tàn nhẫn. Một tiêu đề nghe như mâu thuẫn, nhưng càng đọc, tôi càng hiểu đó là cách Harper Lee muốn nói về thế giới: nơi lòng tốt và sự ngây thơ vẫn tồn tại, nhưng lại bị bóp nghẹt bởi định kiến, sợ hãi và quyền lực.
Chửi thề chứ... đi làm mà giả vờ bận rộn còn mệt hơn làm việc thật. Ngồi nhìn màn hình, một tay rê chuột qua lại, một tay bấm Alt+Tab liên tục, mở Excel như mở Netflix, mắt thì liếc đồng hồ còn tim thì cầu nguyện: "xin đừng ai hỏi em đang làm gì". Đầu óc trống rỗng, còn hao pin hơn lúc code thật hay căn lề từng pixel.
Đúng là Oscar nên trao cho dân văn phòng.