Dăm ba cái tào lao
Tôi thức gần trắng đêm để xem trận chung kết World Cup 2026 giữa Argentina và Tây Ban Nha. Lý do thì đơn giản thôi: Messi.
Thực ra tôi không phải kiểu người cuối tuần nào cũng ngồi trước TV để xem bóng đá. Một mùa giải câu lạc bộ trôi qua, nhiều khi tôi còn chẳng biết đội nào đang dẫn đầu. Nhưng cứ đến World Cup, hay những trận đấu có Messi, tôi lại muốn xem. Không hẳn vì Argentina. Chỉ là tôi muốn xem một trong những cầu thủ vĩ đại nhất lịch sử chơi bóng thêm một lần nữa.
Mấy hôm trước tôi xem được một đoạn video ngắn nói về việc con gái thường giống bố. Xem xong thì cũng cười, vì đúng là con gái tôi càng lớn càng thấy giống mình thật.
Không phải giống ở khuôn mặt. Cái đó ai nhìn cũng nhận ra rồi.
Thứ làm tôi thấy buồn cười hơn là những thói quen rất nhỏ.
Hôm nay trong nhóm Messenger của đám bạn chơi với nhau từ hồi mẫu giáo, có một thằng vừa mới lên chức bố hỏi một câu rất đơn giản: "Bây giờ đường phố đông đúc thế này thì cho trẻ con chơi ở đâu?" Tôi đọc xong, trả lời gần như theo phản xạ: "Chơi trong nhà chứ ở đâu nữa. Giờ là năm 2026 rồi chứ có phải 1996 đâu". Cả nhóm cười. Tôi cũng cười. Nhưng sau đó không hiểu sao câu trả lời ấy cứ ở lại trong đầu tôi suốt cả ngày.
Có một sự thật mà người có con nhỏ đi du lịch sớm muộn gì cũng phải chấp nhận: chuyến đi đẹp nhất thường không phải chuyến đi đúng kế hoạch nhất.
Hồi chưa có con, du lịch với tôi là một dạng checklist đầy tham vọng. Đi đâu, ăn gì, ngắm gì, chụp góc nào, tối về khách sạn còn phải lôi Google Maps ra tối ưu lịch trình cho ngày mai như đang chạy sprint cuối quý ở công ty.
Có con rồi, đặc biệt là từ lúc con gái bắt đầu có ý kiến riêng về thế giới, mọi thứ thay đổi hẳn.
Hệ điều hành sạch, RAM trống 100%. Cài toàn phần mềm "nặng đô" bản quyền: Tam Quốc Diễn Nghĩa, Bá tước Monte Cristo, Hai vạn dặm dưới biển... Cảm giác đọc xong mỗi cuốn là IQ được buff thêm 200 điểm, nhìn đời bằng con mắt của triết gia dù lông chưa mọc hết.
Giao diện chuyển hẳn sang Dark Mode. Tự overclock bản thân bằng combo hủy diệt: Đen đá không đường + thuốc lá phì phèo + Rock Metal. Ngồi gặm nhấm những nỗi đau thương tâm phế phổi mà vũ trụ dành riêng cho mình (dù thực tế nỗi đau lớn nhất lúc đó chỉ là... hết tiền dẫn gái đi uống trà sữa).
CPU: Quá tải. Chỉ chạy được các app rác nhẹ để giải trí.
Content tiêu thụ: "Nhạc sàn VinaHouse căng cực căng 2026", "Tổng tài bá đạo sủng vợ lên trời", "Trọng sinh làm con muỗi đi hút máu kẻ thù", "Hệ thống tu tiên, hắt hơi cái chết cả server"... Càng não tàn, càng sảng văn, càng phi logic càng tốt. Đọc để sướng cái tôi, để xả cái stress, chứ tầm này đọc Đồi Gió Hú nữa chắc trầm cảm nhảy lầu. Vì não bây giờ chỉ dùng để fix bug kiếm cơm, không dùng để tư duy cốt truyện nữa.
Hệ thống tản nhiệt (Gan): Hỏng nặng. Uống nửa lon bia là màn hình hiện "Blue Screen of Death", sập nguồn nằm im cả ngày chờ Reboot.
Báo cáo với cả nhà là tớ vừa dắt vợ con "hạ cánh" an toàn sau chuyến du hý Đà Lạt.
Chuyện sẽ chẳng có gì đáng nói nếu như tớ không trót tin vào mấy cái lý thuyết trong sách seo-hép hay mấy dòng caption đíp đíp trên mạng. Người ta cứ bảo: "Đi du lịch là để chữa lành", "Đi xa để trở về mạnh mẽ hơn", hay "F5 bản thân để nạp đầy năng lượng tích cực, cống hiến hết mình cho công việc". Nghe thì lọt tai, gật gù tâm đắc lắm.