Dăm ba cái tào lao
Chuyến du lịch tự túc mùa thu năm 2019 - một thời chưa con cái, chưa đại dịch, chưa lạm phát, chỉ có nhau, hai cái vali nhỏ và một giấc mơ ngắm lá vàng rơi như phim Hàn Quốc.
Tôi có một chiếc Kindle Paperwhite 3, đời 2015. Tôi mua nó vào năm 2018, khi người ta vẫn còn tranh cãi xem đọc sách giấy có "thật" hơn đọc ebook không, và khi Amazon chưa kịp lôi ra các phiên bản chống nước, màn to, hay tốc độ chuyển trang như chớp giật.
Nhưng tôi chọn nó - phần vì ví tiền, phần vì nó trông đủ đơn giản để tôi không bị phân tâm. Và rồi, gần 7 năm trôi qua, tôi vẫn chưa bỏ được thói quen sạc một tháng một lần, lướt ngón tay trên màn hình đen trắng, và thở dài nhẹ nhõm khi thấy dòng chữ "Your Kindle is ready" mỗi khi thức dậy cùng cốc Americano đá mát lạnh vào buổi sớm.
36... gần 37 tuổi
Nhìn lại những đam mê của 20 năm trước, đó mới thực là cái đam mê... Nhưng éo có cái nào thành hiện thực. Hài :))
Dẫu quá khứ đã trôi về sau lưng, nhưng sao con tim vẫn cứ mãi bồi hồi
Bồi hồi một từ "giá như"
Đã đến lúc phải bỏ lại nơi đây,
Dù muộn màng nhưng vẫn phải bước đi thôi... Phải bước đi thôi!!!
12 tháng đầu năm luôn là những tháng khó khăn nhất. Vượt qua được sẽ ổn thôi. Cố lên mọi người! ✊✊✊
Bài viết được tạo bởi ChatGPT 3.5 / Hình ảnh tạo bởi Dall-E 3
Buổi sớm, cái se lạnh của gió đón chào một ngày mới. Thành phố, dường như, mơ màng hơn, như một giấc mộng nhẹ nhàng đang dần rũ bỏ lớp mưa phủ trước đó. Ánh nắng mặt trời, dịu dàng hơn bao giờ hết, soi sáng những góc phố, biến những dãy nhà xưa cũ thành những điểm nhấn rực rỡ giữa không gian vốn hối hả của Sài Gòn.
Hello các bạn,
Tranh thủ trước đợt dịch lần 2 mình có làm 1 chuyến đi ngắn tới Nha Trang, cũng phải hơn chục năm rồi mới quay lại đây. Cảm giác ban đầu là Nha Trang còn yên tĩnh hơn cả Vũng Tàu (nghĩ tới cái cảnh cuối tuần ở Vũng Tàu người người nhà nhà chen chúc là thấy nản), lại vừa qua đợt dịch nên còn vắng khách tây khách tàu, làm cho ở đây còn vắng vẻ hơn nữa.