Dăm ba cái tào lao
Hôm nay đi cắt tóc, gặp may thế nào vớ được ku thợ chịu cạo sát theo đúng ý mình. Chứ mấy lần trước đòi cạo ngắn là thợ lắc đầu nguầy nguậy, như thể mình vừa xin xỏ điều gì ghê gớm lắm.
Về tới nhà, chưa kịp khoe đầu tóc mát mẻ thì Bánh Mì nhìn mình lom lom, rồi bật cười sằng sặc: "cái gì mà tròn xoe vậy bố?"
Con với chả cái.
28.07.2025
Trong miền ký ức mơ hồ, thanh xuân hiện lên như một thước phim quay chậm đầy mộng mị, và có lẽ, những thước phim đẹp đẽ nhất chính là thuở ấu thơ. Tuổi thơ ùa về trong tâm hồn tôi, tựa như một cơn mưa rào mùa hạ, dịu mát và tràn ngập những hoài niệm. Mỗi khoảnh khắc bấy giờ như một bức tranh thủy mặc, được điểm tô bằng gam màu trong trẻo của tiếng cười, sự hồn nhiên và những ước mơ chớm nở.
Chuyến du lịch tự túc mùa thu năm 2019 - một thời chưa con cái, chưa đại dịch, chưa lạm phát, chỉ có nhau, hai cái vali nhỏ và một giấc mơ ngắm lá vàng rơi như phim Hàn Quốc.
Tôi có một chiếc Kindle Paperwhite 3, đời 2015. Tôi mua nó vào năm 2018, khi người ta vẫn còn tranh cãi xem đọc sách giấy có "thật" hơn đọc ebook không, và khi Amazon chưa kịp lôi ra các phiên bản chống nước, màn to, hay tốc độ chuyển trang như chớp giật.
Nhưng tôi chọn nó - phần vì ví tiền, phần vì nó trông đủ đơn giản để tôi không bị phân tâm. Và rồi, gần 7 năm trôi qua, tôi vẫn chưa bỏ được thói quen sạc một tháng một lần, lướt ngón tay trên màn hình đen trắng, và thở dài nhẹ nhõm khi thấy dòng chữ "Your Kindle is ready" mỗi khi thức dậy cùng cốc Americano đá mát lạnh vào buổi sớm.
36... gần 37 tuổi
Nhìn lại những đam mê của 20 năm trước, đó mới thực là cái đam mê... Nhưng éo có cái nào thành hiện thực. Hài :))
Dẫu quá khứ đã trôi về sau lưng, nhưng sao con tim vẫn cứ mãi bồi hồi
Bồi hồi một từ "giá như"
Đã đến lúc phải bỏ lại nơi đây,
Dù muộn màng nhưng vẫn phải bước đi thôi... Phải bước đi thôi!!!
12 tháng đầu năm luôn là những tháng khó khăn nhất. Vượt qua được sẽ ổn thôi. Cố lên mọi người! ✊✊✊