Nha Trang 05/2026

Có một sự thật mà người có con nhỏ đi du lịch sớm muộn gì cũng phải chấp nhận: chuyến đi đẹp nhất thường không phải chuyến đi đúng kế hoạch nhất.

Hồi chưa có con, du lịch với tôi là một dạng checklist đầy tham vọng. Đi đâu, ăn gì, ngắm gì, chụp góc nào, tối về khách sạn còn phải lôi Google Maps ra tối ưu lịch trình cho ngày mai như đang chạy sprint cuối quý ở công ty.

Có con rồi, đặc biệt là từ lúc con gái bắt đầu có ý kiến riêng về thế giới, mọi thứ thay đổi hẳn.

Bạn có thể lên lịch trình chi tiết đến từng giờ. Nhưng nếu đúng lúc đó con buồn ngủ, đói bụng, thích đứng nhìn một con cá bơi vòng vòng trong hai mươi phút, hoặc đột nhiên muốn nhặt vỏ sò thay vì đi tiếp... thì lịch trình của bạn nên học cách biết điều.

Nha Trang lần này là một chuyến đi ngắn cuối tuần. Ba ngày hai đêm, hai vợ chồng và một cô bé gần sáu tuổi. Một chuyến đi cuối tuần không quá tham vọng, vừa đủ để đổi gió khỏi Sài Gòn, vừa đủ để con được nghịch nước biển, và cũng vừa đủ để người lớn có cảm giác mình đang sống chậm hơn một chút.

Và như thường lệ, nó bắt đầu bằng một chút kỳ vọng.

Rồi sau đó là thực tế. Nhưng theo cách khá dễ thương.

Tối thứ Năm: tàu hỏa, cơn đói và một sự phản bội của Internet

Tôi đã xem không dưới chục clip review tàu hỏa trước chuyến đi. Clip nào cũng thơ mộng một cách đáng ngờ: cửa sổ tàu, ánh đèn vàng, tiếng ray tàu lộc cộc rất điện ảnh, rồi luôn có đoạn nhân viên đẩy xe thức ăn đi ngang, bán trứng gà luộc nóng hổi. Người review nào cũng bóc trứng, chấm muối tiêu chanh rồi gật gù như vừa khám phá tinh hoa nhân loại. Tôi đã thực sự mong chờ điều đó. Trong đầu còn dựng sẵn một khung cảnh khá vintage: cả nhà ngồi nhìn bóng tối ngoài cửa sổ, tay cầm quả trứng luộc nóng, kiểu ký ức gia đình mà sau này nhắc lại sẽ thấy dễ thương.

Thực tế: không có xe đẩy. Không có trứng luộc. Không có ai bán gì hết.

Tàu chạy hơn tiếng, tôi vẫn còn liếc mắt ra hành lang với hy vọng nhân viên chắc đang ở toa khác rồi sẽ tới. Nhưng không. Tuyệt đối yên tĩnh. Vợ tôi quay sang hỏi: “Ủa xe đẩy đâu?”. Tôi nhìn lại bằng ánh mắt của một người vừa nhận ra mình bị internet lừa giống nhau. Ăn khuya bằng vài lát bánh mì mua từ trước. Không tệ. Nhưng không được như tôi đã tưởng tượng.

Toa ghế mềm điều hòa cũng khá thú vị theo một cách riêng. Ghế hơi nhỏ, nhưng không nhỏ tới mức bạn bực ngay lập tức. Nó nhỏ vừa đủ để bạn luôn cảm thấy chưa tìm được tư thế thật sự thoải mái. Tôi không phải người quá cao lớn gì, nhưng sau khoảng một tiếng ngồi đã bắt đầu thấy mình như một tấm hình bị crop sai tỉ lệ. Con gái thì than ghế cứng, tàu lắc lư nên không ngủ được, mãi đến đêm muộn chịu hết nổi mới lăn ra ngủ. Vợ tôi cũng không ngủ được.Tôi thì ngủ chập chờn suốt. Vừa chợp mắt là tàu lại rung. Vừa điều chỉnh được tư thế ngồi thì đến ga mới. Khoảng hai giờ sáng, tôi bỏ cuộc, ngồi nhìn màn đêm chạy qua cửa sổ và tự nhủ thôi cứ xem như đây là trải nghiệm lãng mạn của đời người trung niên.

Cũng... ổn. Kiểu ổn của người không còn lựa chọn nào khác.

Sáng thứ Sáu: Bánh căn, cá mập, và rùa biển

Sáng sớm thứ sáu, Nha Trang đón cả nhà bằng một thứ ánh sáng rất khác Sài Gòn. Trong hơn, nhẹ hơn, và có cái cảm giác hơi mằn mặn của thành phố biển mà vừa bước xuống ga đã thấy không khí như chậm lại một nhịp. Gửi đồ ở khách sạn xong, thuê xe máy rồi bắt đầu hành trình, và điểm đầu tiên trong ngày là một cái quán bánh căn mà vợ tôi tìm được sau nhiều ngày nghiên cứu Tóp tóp. Không phải quán nổi tiếng được đề cử Michelin, không phải nơi check-in đẹp, mà kiểu quán chỉ thấy dân địa phương ngồi ăn.

Chỉ là quán vỉa hè. Không biển hiệu hoành tráng. Không décor cho đẹp. Chỉ có mấy cái bàn nhựa, khói bốc lên từ khuôn bánh, và tiếng xèo xèo hấp dẫn của bột đổ vào gang nóng.

Gọi một đĩa bánh căn mực, một đĩa tôm, một đĩa trứng, một chén xíu mại. Điều làm tôi nhớ nhất không hẳn là bánh mà là chén nước cá kho ăn kèm. Nó đậm đà, hơi ngọt, hơi mặn, thơm kiểu rất “nhà”, không giống những loại nước chấm cố gắng làm cho đặc biệt. Chấm miếng bánh nóng vừa ra lò vào rồi ăn ngay, tự nhiên thấy buổi sáng ở một thành phố lạ trở nên dễ chịu hẳn.

Giá cả cũng dễ thương đến mức lúc trả tiền tôi còn ngồi tính lại xem mình có đưa thiếu không. Đi du lịch mà tìm được một quán kiểu này luôn cho tôi cảm giác như vừa mở được một cánh cửa bí mật của thành phố. Những nơi không cố gắng gây ấn tượng với du khách thường lại đáng nhớ nhất.

Sau bữa sáng, cả nhà chạy tới Viện Hải Dương Học. Và hóa ra, đây mới là nơi để lại nhiều ký ức nhất của chuyến đi, nhiều hơn cả Vinpearl hay bãi biển.

Con bé đứng trước bể cá mập và không chịu đi. Đứng nhìn. Không nói. Mắt mở to theo từng vòng bơi của con cá. Cầm cái máy chụp hình của riêng con bé và bấm lia lịa.

Con gái tôi có mang theo một chiếc máy ảnh đồ chơi màu hồng được tặng hồi sinh nhật năm trước. Chụp được thật, nhưng chất lượng thì nói sao nhỉ? Rất “nghệ thuật đương đại”. Ảnh thường mờ, lệch góc, cháy sáng, nhiều tấm chẳng rõ đang chụp cái gì. Nhưng con bé mê lắm. Từ lúc bước vào viện, nó gần như hóa thành một phóng viên động vật biển chuyên nghiệp. Thấy cá là chụp. Thấy hồ là chụp. Thấy bảng thông tin cũng chụp. Có tấm tôi xem lại chỉ thấy đúng một góc nền nhà với cái đuôi cá vụt qua. Nhưng con bé vẫn quay sang cười rất tự hào: “Bố ơi con chụp được rồi!”.

Điều thú vị là khi đứng trước bể cá mập và bể rùa biển, con bé gần như quên mất cả thế giới xung quanh. Nó đứng rất lâu, mắt mở to theo từng vòng bơi của con cá, thi thoảng giơ chiếc máy ảnh nhỏ lên bấm rất nghiêm túc như một nhiếp ảnh gia tí hon đang săn khoảnh khắc để đời. Có những tấm sau này mở lại chỉ thấy một góc nước xanh lè chẳng thấy con vật đâu. Nhưng nghĩ kỹ lại, có lẽ đó mới là phần đáng giá nhất. Người lớn đi du lịch thường cố mang về những bức hình đẹp. Trẻ con chỉ cố giữ lại thứ làm tim mình rung lên lúc đó. Có thể vài năm nữa con bé chẳng nhớ khách sạn tên gì hay đã ăn quán nào, nhưng tôi nghĩ nó sẽ nhớ cái con rùa biển khổng lồ từng bơi ngang trước mặt mình, và cái ngày nó được tự cầm chiếc máy ảnh nhỏ đi chụp cả thế giới theo cách của riêng nó.

Rời Viện Hải Dương Học lúc bụng bắt đầu réo theo đúng nghĩa đen, cả nhà chạy thẳng đến quán hải sản Thanh Sương ở đường Trần Phú. Đây là một trong những quán kiểu không cần viral vẫn đông, bởi dân du lịch cũ hay người địa phương đều biết tiếng. Và như mọi sai lầm ẩm thực kinh điển trong đời, chúng tôi bước vào quán trong trạng thái... đói bụng nghiêm trọng.

Tôi từng tự nhủ rất nhiều lần rằng tuyệt đối không được gọi món khi đói. Người đang đói không còn là chính mình nữa. Họ trở thành một phiên bản cực kỳ tham vọng, tin rằng bản thân có thể ăn được cả đại dương nếu cần. Và tôi, một người từng thất bại ở bài học này không dưới chục lần, vẫn tiếp tục thất bại.

Hai con cua gần 1 kg. Cơm é. Gỏi sứa (cái này ngon nha). Mấy đĩa ốc đĩa sò. Lúc đó thấy gọi như vậy rất là hợp lý.

Công bằng mà nói, đồ ăn ổn. Cua chắc thịt, gỏi sứa giòn, mấy món ốc chế biến vừa miệng, cơm é thơm đúng kiểu ăn với hải sản rất hợp. Không phải kiểu ngon đến mức thay đổi cuộc đời, nhưng cũng đủ khiến người ta hài lòng. Chỉ có điều bụng người thì hữu hạn, còn lòng tham lúc đói thì vô hạn. Kết quả là cả nhà ăn được khoảng bảy mươi phần trăm rồi nhìn phần còn lại với ánh mắt tiếc nuối nhẹ của những người vừa overestimate chính mình. Chừa lại gần như phần cơm và nửa phần gỏi sứa. Đành phải gói lại đem về dành ăn đêm.

Chiều thứ Sáu : Hồ bơi vô cực, Vinpearl, và màn ngủ gật của thế kỷ

Về khách sạn chờ nhận phòng. Con gái tôi muốn bơi. Không có cuộc đàm phán nào diễn ra - kết quả là chúng tôi ra hồ bơi.

Tôi phải công nhận cảm giác ngâm mình trong làn nước mát, nhìn ra biển Nha Trang phía trước nó có một cái gì đó rất chữa lành. Không phải kiểu chữa lành trên caption mạng xã hội, mà là kiểu thật sự khiến đầu óc chậm lại. Gió biển thổi ngang, mặt nước phản chiếu ánh nắng, phía xa là tàu thuyền chạy chầm chậm. Con gái tôi nghịch nước, cười vang cả góc hồ. Còn tôi đứng ngâm mình ngang ngực và bất giác thấy có những khoảnh khắc bình thường nhưng lại đáng giá hơn nhiều thứ hoành tráng.

Đi phượt hồi trẻ thường thích nơi rừng rú thật đẹp, thật nhiều thứ để check-in. Đến tuổi này rồi, đôi khi chỉ cần một khoảng khắc được đứng yên như vậy thôi cũng đủ thấy đáng tiền.

Chiều xuống, cả nhà bắt đầu hành trình ra Vinpearl bằng cáp treo. Tôi phải nói thật là dù đã xem hình trước, cảm giác đi cáp treo vượt biển vẫn là 1 sự hòa trộn giữa thú vị và sợ hãi (tôi vốn sợ độ cao). Biển trải dài bên dưới, gió lùa nhẹ, thành phố dần lùi xa phía sau. Con bé con hào hứng suốt đoạn qua biển.

Điểm dừng đầu tiên là khu Aquafield Nha Trang trong Vinpearl Harbour để xông hơi. Một lựa chọn nghe hơi trung niên nhưng thật sự đáng giá sau cái lịch trình khá dày từ sáng đến giờ. Ngồi trong phòng hơi nóng, cảm giác cơ thể được reset nhẹ, giống như ai vừa nhấn nút refresh cho cái máy đang lag. Đặc biệt ở đây có Phòng băng tuyết có tuyết rơi nhân tạo. Con gái tôi thích mỗi phòng này vì các phòng khác quá nóng, còn tôi chịu không được tới 5 phút.

Đói bụng nhưng chưa tới giờ ăn tối, cả nhà ghé Circle K mua đồ ăn nhẹ. Tôi ngồi trong Circle K của một khu du lịch sát biển và ăn mì trộn với xúc xích. Hồi trẻ cứ nghĩ du lịch phải ăn nhà hàng sang, hải sản cao cấp mới gọi là tận hưởng. Đến lúc có con rồi, nhiều khi ăn tạm trong Circle K mà cả nhà ngồi với nhau vui vẻ vẫn thấy ổn áp theo cách riêng.

Tata Show - đây là cái chúng tôi mong chờ nhất buổi tối. Ánh đèn, âm nhạc, màn trình diễn hoành tráng. Chúng tôi vào chỗ ngồi, ánh đèn dần tắt, nhạc bắt đầu nổi lên đầy khí thế... Tôi nhìn sang. Con gái tôi ngủ mất tiêu. Ngủ theo kiểu không thể đánh thức được - Cái kiểu ngủ của trẻ con sau một ngày dùng hết sạch pin, không thương lượng, không mặc cả, không thể đánh thức bằng logic hay tình thương. Tôi gọi thử. Không phản ứng. Lay nhẹ. Không phản ứng. Con bé ngủ ngon lành như thể đang ở nhà chứ không phải giữa một sân khấu âm thanh ánh sáng hàng đầu.

Vậy là trong lúc hàng ngàn người đang chăm chú xem show, nhà tôi có một khán giả VIP ngủ xuyên gần nửa chương trình.

Tôi và vợ xem show. Không tệ - dàn dựng công phu, diễn viên chuyên nghiệp, nhưng có vẻ ít diễn viên hơn lần tôi đã xem năm 2022. Cuối show lay mạnh hơn một chút thì con bé mở mắt đúng lúc xem được phần cuối.

May mà sau đó tới Stunt Show thì con bé tỉnh táo hẳn. Cano phóng vù vù, flyboard lộn nhào, nước và lửa phun liên tục. Mắt mở thao láo, không chớp phát nào. Lúc đó tôi mới hiểu gu giải trí của con gái mình hóa ra thiên về hành động cháy nổ hơn nghệ thuật fantasy. Tata Show có thể ngủ, nhưng xe lao qua vòng lửa thì tuyệt đối không bỏ lỡ.

Xem xong, cả nhà lật đật chạy ra cáp treo chuyến cuối về đất liền trong trạng thái ai cũng mệt nhưng vẫn còn đủ tỉnh táo để không bỏ quên nhau đâu đó. Một ngày dài kết thúc như thế: nhiều hơn kế hoạch dự tính, mệt hơn tưởng tượng, nhưng oddly satisfying theo cách rất riêng của du lịch gia đình.

Thứ Bảy: Biển, dầu hỏa, một chiếc tour bị hủy và bài học về việc đừng ép mình "đi cho đủ"

Sáng thứ Bảy ban đầu được lên kế hoạch rất đẹp.

Theo đúng kế hoạch ban đầu thì cả nhà sẽ đi tour 3 đảo, kiểu trải nghiệm du lịch Nha Trang "đúng bài": cano chạy vun vút trên biển, nước xanh màu postcard, ngắm san hô, ăn trưa giữa biển, tắm bùn, ngâm mình trong hồ bơi, chiều về da cháy nắng vừa đủ để có cảm giác "đáng đồng tiền". Tôi còn từng nghĩ đây sẽ là highlight của cả chuyến đi.

Nhưng rồi người tính không bằng cơ thể tính.

Khoảng bảy giờ sáng, tôi mở mắt với cảm giác như pin điện thoại chỉ còn chưa tới hai mươi phần trăm. Hôm trước là một ngày quá tải theo đúng nghĩa: từ bánh căn buổi sáng, Viện Hải Dương Học, bữa trưa hải sản, hồ bơi khách sạn, cáp treo Vinpearl, Tata Show, rồi Stunt Show tới tận tối mới lết xác về khách sạn. Tôi nhìn sang vợ. Vợ nhìn lại. Rồi cả hai cùng nhìn con gái đang ngủ theo kiểu mí mắt còn chưa muốn mở hẳn. Có những cuộc họp gia đình không cần nói nhiều.

- "Hủy kèo?"

- "Ừ."

Một cuộc ra quyết định ngắn gọn, hiệu quả và và điều kỳ lạ nhất là không có lấy một chút tiếc nuối.

Tôi nghĩ đây là một dấu hiệu của tuổi tác. Hồi hai mươi mấy, chắc tôi sẽ cố đi bằng được. Đã lên kế hoạch thì phải hoàn thành. Đã bỏ tiền thì phải tận dụng tối đa. Có mệt cũng phải ráng, miễn cuối chuyến còn cảm giác “không bỏ sót gì”. Nhưng càng lớn càng nhận ra một sự thật khá dễ chịu: nghỉ ngơi cũng là một phần của chuyến đi. Không phải lúc nào cố nhồi thật nhiều trải nghiệm vào lịch trình cũng đồng nghĩa với việc chuyến đi đáng nhớ hơn.

Thế là sau buffet sáng trong khách sạn, cả nhà quyết định ra biển.

Biển Nha Trang buổi sáng đẹp thật. Cái kiểu đẹp không cần filter. Sóng vừa phải, trời xanh, gió mát và ánh nắng không quá gắt để khiến người ta tự động đi chậm lại. Con gái tôi vừa thấy biển là lao xuống ngay như thể tối qua không phải chính nó ngủ gục giữa Tata Show. Trẻ con có một khả năng hồi năng lượng mà người lớn nhìn vào vừa ngưỡng mộ vừa hơi ghen tị.

Con bé chạy qua chạy lại giữa mép sóng, đào cát, xây những công trình mà chỉ năm phút sau đã bị nước biển phá hủy sạch sẽ nhưng vẫn vui như thường. Trẻ con có cái hay là không buồn vì những thứ không kéo dài. Sập thì xây lại. Ướt thì cười tiếp. Không triết lý, không tiếc nuối. Tôi nhìn mà thấy vui theo kiểu rất khó giải thích. Có con rồi mới hiểu hóa ra hạnh phúc đôi khi chỉ là nhìn ai đó chơi vui.

Và cái trải nghiệm nằm trên bãi cát, nhìn lên mấy ngọn dừa, gió thổi hiu hiu cũng rất là thú vị. Bảo sao bọn Tây lông thích nằm phơi nắng trên bãi biển.

Rồi chúng tôi phát hiện một chi tiết hơi mất mood: trong cát có dầu hỏa.

Không nhiều đến mức biến thành thảm họa, nhưng đủ để khiến chân bị dính nhớp nhẹ, đồ chơi của con gái bị lem đen và cái quần bơi mới mua của con bắt đầu xuất hiện những vệt đáng ngờ. Tôi thử dùng nước biển và cát chà sơ. Không ăn thua. Lúc đó mới hiểu cảm giác của người lớn trong các chuyến đi gia đình: vừa tận hưởng vừa âm thầm tính toán xem lát nữa giặt kiểu gì.

Con gái tôi, dĩ nhiên, không quan tâm. Nó vẫn chạy theo sóng, vẫn cười như chưa từng có khái niệm "đồ bị dơ". Trẻ con sống ở tầng cảm xúc khác hẳn người lớn. Với nó, trải nghiệm quan trọng hơn sự hoàn hảo. Một chút dầu dính chân không đủ phá hỏng niềm vui được nghịch nước.

Nhưng nghĩ kỹ thì chuyến đi nào cũng vậy thôi. Không có chuyến nào hoàn hảo đúng như brochure. Lúc thì trời mưa. Lúc đông người. Lúc đồ ăn không ngon như kỳ vọng. Lúc cát dính dầu.

Vấn đề là sau này mình nhớ cái gì.

Buổi trưa, cả nhà quay về khách sạn và đưa ra quyết định sáng suốt thứ hai trong ngày: ngủ tới chiều.

Nghe có vẻ lãng phí nếu kể với phiên bản hai mươi tuổi của tôi. Nhưng thú thật, cái giấc ngủ máy lạnh trong khách sạn, rèm kéo kín, tiếng điều hòa chạy đều đều, ngoài xa thấp thoáng tiếng sóng biển... nó chữa lành hơn rất nhiều so với việc cố gắng theo lịch trình chỉ để có thêm một cái check-in.

Có tuổi rồi mới hiểu: du lịch không phải lúc nào cũng phải chạy liên tục mới vui. Có khi cái giấc ngủ chiều ở khách sạn cũng đáng nhớ ngang một địa điểm nổi tiếng.

Tỉnh dậy lúc chiều muộn, cơ thể ai cũng như được reset. Và đó là lúc chúng tôi chạy xe đi ăn bún cá Cô Gái trên đường Nguyễn Thái Học, thêm một quán local mà nếu không chịu khó đọc review từ dân địa phương chắc cũng khó biết tới. Tôi có một nguyên tắc du lịch khá đơn giản: quán nào đông người địa phương, ít khách du lịch, bàn ghế không quá bóng bẩy nhưng ai cũng ăn tập trung, khả năng cao là ngon.

Bún cá ở đây đúng kiểu như vậy. Không màu mè. Không "signature". Không trình bày cầu kỳ cho đẹp ảnh. Chỉ là tô bún nghi ngút khói với nước dùng thanh nhưng đậm, cá tươi, sứa, chả cá dai vừa đủ và mức giá khiến mình phải nhìn lại hóa đơn lần nữa cho chắc.

Có một điều khá buồn cười là sau cả chuyến đi, những món tôi nhớ nhất lại không phải hải sản đắt tiền hay bữa ăn ở nơi nổi tiếng, mà là bánh căn buổi sáng đầu tiên với tô bún cá chiều thứ Bảy này. Có lẽ đồ ăn ngon nhất thường là đồ ăn không cố gắng chứng minh rằng nó ngon.

Ăn xong, cả nhà chạy lên Đài Thiên Văn Nha Trang. Tôi vốn khá thích những chỗ kiểu này. Một phần vì bản thân mê mấy thứ liên quan tới không gian, phần khác vì nghĩ chắc con gái sẽ thích cảm giác nhìn qua kính thiên văn, xem sao trời rồi hỏi mấy câu kiểu "ngoài kia có người ngoài hành tinh không bố?".

Nhưng ông trời hôm đó có vẻ không muốn hợp tác.

Nhiều mây. Kính thiên văn lớn không mở.

Chỉ còn vài cái kính nhỏ cho khách xem thử, mà thú thật... nhìn cũng không thấy gì rõ lắm, chỉ thấy mờ mờ nhân ảnh như đang xem bản beta của vũ trụ.

Thú thật là hơi hụt hẫng một chút. Cái cảm giác tới đúng nơi, đúng lúc nhưng thời tiết không hợp tác nó khá quen thuộc với dân đi du lịch rồi. Nhưng thôi, cũng không đến mức quá thất vọng. Con gái tôi vẫn thích mấy trò chơi trí tuệ nho nhỏ được bày bên trong đài thiên văn và xem phim khoa học khá chăm chú, rồi bắt đầu hỏi đủ thứ về mặt trăng, mặt trời, hành tinh và người ngoài hành tinh.

Tôi trả lời được khoảng một nửa.

Nửa còn lại thì phải dùng tới kỹ năng sinh tồn của phụ huynh hiện đại: "Để về nhà bố mẹ search Google rồi kể tiếp cho con."

Từ Đài thiên văn ra, cả nhà ghé ăn thử vài món ăn vặt nổi tiếng của Nha Trang như bánh flan đông sương và gỏi khô bò. Cảm nhận thật lòng? Ổn. Không dở, nhưng cũng không xuất sắc tới mức phải note lại địa chỉ để quay lại lần sau. Kiểu món ăn mà mình thử vì "đến đây rồi thì ăn cho biết", hơn là thứ khiến mình nhớ mãi. Có những món nổi tiếng nhờ ký ức địa phương nhiều hơn hương vị thật sự, và chuyện đó cũng bình thường thôi.

Tối hôm đó, trên đường chạy xe về khách sạn, cả nhà ghé xuống bờ biển một lúc. Không có kế hoạch gì đặc biệt, cũng không phải điểm check-in nổi tiếng nào. Chỉ đơn giản là thấy biển đêm đẹp quá nên dừng lại. Gió mát, sóng nhẹ, bãi cát lúc đó cũng vắng hơn ban ngày khá nhiều. Và rồi bằng một cách rất trẻ con nhưng cũng rất kỳ diệu, con gái tôi tự tìm được niềm vui cho riêng nó.

Con bé cởi dép chạy sát mép nước, đạp chân vào sóng cho nước bắn tung tóe rồi cười như thể vừa phát minh ra trò chơi hay nhất thế giới. Một lúc sau lại ngồi xuống dùng tay vẽ hình trái tim nguệch ngoạc trên cát. Rồi chuyển sang ném cát vào nước biển, nhìn nước cuốn trôi đi mà cười khanh khách suốt cả buổi. Không đồ chơi công nghệ, không khu vui chơi ánh sáng, không show diễn tiền tỷ. Chỉ có biển đêm, cát, nước và trí tưởng tượng của một đứa trẻ gần sáu tuổi mà đủ khiến nó vui vẻ nguyên nửa tiếng đồng hồ.

Có lúc tôi đứng nhìn con bé cười khanh khách trong bóng tối mà tự nhiên thấy hơi... mắc cười chính người lớn. Người lớn tụi mình thường nghĩ phải lên kế hoạch thật kỹ, đặt đúng chỗ đẹp, chi tiền cho đúng trải nghiệm thì mới gọi là "đáng chuyến đi". Trong khi ký ức mà trẻ con giữ lại đôi khi chỉ là cảm giác được đạp nước dưới biển đêm, được vẽ bậy lên cát mà không ai la, và biết rằng bố mẹ đang đứng đâu đó rất gần.

Kết thúc ngày thứ Bảy bằng cảm giác rất lạ: không quá hoành tráng, không có highlight lớn, nhưng lại dễ chịu.

Một ngày mà lịch trình ít hơn, kỳ vọng thấp hơn, nhưng lại khiến người ta thấy thư thái hơn nhiều. Có lẽ tuổi tác đúng là thứ dạy mình cách tận hưởng bằng việc... bớt cố gắng tận hưởng quá mức.

Sáng Chủ nhật: Buffet, hồ bơi, và một chút tiếc nuối nhẹ nhàng

Ngày cuối của chuyến đi thường có một cảm giác rất lạ. Không còn cái háo hức của ngày đầu tiên khi vừa đặt chân tới một nơi mới, nhưng cũng chưa tới mức buồn vì sắp về. Nó giống một buổi sáng Chủ nhật được kéo dài thêm một chút, nhẹ nhàng hơn, thong thả hơn, và đâu đó bắt đầu có cảm giác tiếc. Người lớn đi du lịch nhiều khi không tiếc địa điểm, mà tiếc cảm giác mình đang được sống chậm hơn bình thường.

Buffet sáng ở khách sạn hôm đó vẫn vậy. Bánh mì, món nước, vài món thịt, trái cây, cà phê. Không có món nào xuất sắc đến mức phải mở Google lên đánh giá năm sao ngay tại bàn, nhưng cũng đủ tử tế để người ta ngồi ăn chậm hơn thường lệ. Có lẽ vì ai cũng hiểu rằng bữa sáng này giống như dấu chấm hết mềm mại của chuyến đi. Ăn xong là xếp hành lý, là trả phòng, là bắt đầu nghĩ đến chuyện quay lại với công việc, deadline, và cái guồng quay quen thuộc ở nhà.

Con gái tôi hôm đó ăn khá hơn mọi khi. Đi chơi vài ngày đúng là có tác dụng kỳ lạ với trẻ con. Ở nhà thì ngậm cơm như đang suy ngẫm về ý nghĩa cuộc đời, còn đi du lịch thì chạy nhảy cả ngày xong tự động ăn khỏe như vận động viên thiếu nhi chuẩn bị thi đấu.

Ăn sáng xong, cả nhà quyết định xuống hồ bơi thêm lần cuối trước khi trả phòng. Có con nhỏ rồi mới hiểu hồ bơi khách sạn đôi khi quan trọng ngang, thậm chí hơn cả vài địa điểm nổi tiếng. Đi đâu thì đi, kiểu gì cũng phải có "suất bơi cuối". Nó gần như là nghi thức bắt buộc của những chuyến du lịch gia đình.

Chúng tôi ngâm mình trong hồ khá lâu, chẳng làm gì nhiều ngoài việc chơi với con và nhìn biển xa xa. Những lúc như vậy mới thấy hóa ra kỳ nghỉ đôi khi không cần quá nhiều hoạt động hoành tráng. Chỉ cần ba người cùng ngồi trong làn nước mát, nhìn trời nhìn biển, nói vài câu chuyện rất vô thưởng vô phạt cũng đủ khiến người ta thấy dễ chịu. Chắc vì ở nhà hiếm khi có đủ thời gian để cùng nhau chẳng làm gì cả.

Trả phòng xong, chúng tôi gửi hành lý lại khách sạn rồi thuê xe máy thêm lần cuối. Cái cảm giác chạy xe ở thành phố du lịch vào ngày cuối luôn hơi khác. Tự nhiên thấy cái gì cũng đáng nhìn hơn một chút, như thể đầu óc đang âm thầm ghi chú: "Ừ, chắc lần sau mới gặp lại."

Buổi trưa, chúng tôi ghé ăn cơm gà Tám ở số 41 Âu Cơ. Tôi phải thành thật rằng trong đầu mình lúc đó có kỳ vọng. Và cái kỳ vọng ấy không tự nhiên mà có. Nó đến từ một ký ức cũ.

Lần đầu tiên tôi ăn cơm gà Nha Trang, hồi đó ở quán Trâm Anh cách đây mấy năm, thật sự là một cú "wow" đúng nghĩa. Cơm vàng bóng, thơm mùi mỡ gà, thịt gà xé mềm, nước chấm gừng đậm đà. Cái hương vị nó khác hoàn toàn với kiểu cơm gà Sài Gòn mà tôi quen ăn. Tôi nhớ hồi đó còn về kể cho người quen nghe kiểu như vừa khám phá ra một bí mật ẩm thực quốc gia mà chẳng ai chịu tiết lộ từ trước.

Cho nên lần này quay lại Nha Trang, tôi bước vào quán với một niềm tin rất lớn rằng: đây rồi, cảm giác năm xưa sẽ trở lại.

Món mang ra. Ăn thử vài miếng. Và... bình thường.

Không phải dở. Vẫn ngon theo nghĩa đen. Nhưng cái cảm giác wow năm nào không còn nữa. Tôi ngồi ăn mà cứ nghĩ mãi tại sao, rồi chợt nhận ra có khi lỗi không nằm ở đĩa cơm gà. Lỗi nằm ở ký ức của mình.

Lần đầu tiên ăn một món đặc sản ở nơi xa, mình không biết trước nó sẽ như thế nào. Không có benchmark, không có kỳ vọng đóng gói sẵn trong đầu. Cho nên mọi thứ đều là bất ngờ. Còn lần này, tôi biết rồi. Mình bước vào với một tiêu chuẩn đã được dựng sẵn và chỉ chờ món ăn xác nhận lại ký ức đó. Khi món ăn chỉ đạt đúng kỳ vọng, mình thấy nó “bình thường”. Trong khi thật ra nó vẫn ngon như cũ.

Buổi chiều, chúng tôi ghé Marina Beach, cũng là một nơi tôi nghĩ cần nói thật nếu ai đó tình cờ đọc bài này trước khi đi. Vì nếu chỉ kể theo kiểu "đẹp lắm nha mọi người" thì hơi có lỗi với người khác.

Tóp Tóp review Marina Beach đẹp thật. Biển xanh, ghế nằm chill chill, đồ ăn lên hình đẹp, không gian rộng, người thưa thớt. Video nào cũng quay đúng lúc ánh nắng đẹp nhất trong ngày, góc nào cũng cinematic như đang đóng quảng cáo resort.

Tôi coi xong cũng từng nghĩ: “Ủa, sao mình chưa biết chỗ này sớm hơn?”

Nhưng thực tế hôm chúng tôi tới lại là một câu chuyện khác.

Đông. Đông theo kiểu khiến tôi bắt đầu nghi ngờ liệu đây có đúng là cùng một địa điểm trên TikTok hay không.

Hóa ra hôm đó trúng gala dinner của một công ty lớn. Một đoạn bãi biển bị cắt riêng cho sự kiện, người chen nhau ở phần còn lại, ghế xếp sát nhau không còn nhiều khoảng thở. Cái vibe “beach club thư giãn” trên Tóp Tóp bỗng chuyển thành cảm giác giống đi biển dịp lễ.

Đồ ăn thì mắc. Không phải mắc kiểu “đi du lịch thôi chấp nhận”, mà mắc theo kiểu khiến mình bắt đầu âm thầm tính cost-performance ratio trong đầu. Điều làm tôi ngạc nhiên nhất lại là phòng tắm. Bốn cái. Cho nguyên một bãi biển đông nghịt người. Tôi còn đếm lại hai lần vì nghĩ chắc mình nhìn sót. Không những thế nó còn rất cũ kỹ: nước yếu lúc có lúc không, vách gỗ bong tróc, đóng từng mảng rêu.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tôi không tức. Chỉ thấy đây là một bài học khá thú vị về kỳ vọng. Tóp Tóp không lừa mình. Tóp Tóp chỉ luôn quay địa điểm vào phiên bản đẹp nhất của nó thôi: lúc vắng nhất, sáng nhất, vận hành trơn tru nhất. Không ai quay cảnh đứng chờ toilet. Không ai quay cảnh trẻ con khóc vì đói hay người lớn bắt đầu cáu nhẹ vì nắng nóng. Và thật ra cũng chẳng ai muốn xem những cảnh đó.

Chỉ là sau chuyến này tôi hiểu thêm một điều: mọi địa điểm đều có phiên bản đẹp nhất của nó và phiên bản thật nhất của nó. Đôi khi hai phiên bản đó cách nhau khá xa.

Điều tôi thích nhất là con gái thì chẳng quan tâm mấy chuyện ấy. Thấy biển là thích thú. Chạy qua chạy lại như vừa phát hiện ra đại dương là món đồ chơi mới. Trẻ con có một khả năng rất đáng ghen tị: chúng không bị ảnh hưởng bởi khoảng cách giữa kỳ vọng và thực tế. Vui là vui. Không cần suy nghĩ thêm nữa.

Buổi tối, chúng tôi ghé quán bánh bèo Bé Tư ở số 15 Huỳnh Thúc Kháng. Sau cú Marina Beach buổi chiều, tôi gần như dùng hết quota kỳ vọng cho ngày hôm đó nên tâm trạng khá nhẹ nhàng. Không kỳ vọng thì đỡ thất vọng, logic du lịch của người trưởng thành đôi khi đơn giản vậy thôi.

Đĩa bánh bèo mang ra làm tôi hơi bất ngờ. Đầy đặn thật. Không phải kiểu đầy đặn trên ảnh menu rồi thực tế mang ra nhìn như bản dùng thử miễn phí. Bánh khá ngon, nước mắm vừa miệng. Nhưng điều khiến tôi chú ý là trong đĩa có bánh hỏi xen vào. Không chỉ là bánh bèo đơn thuần mà có thêm một lớp texture khác, ăn cùng tạo cảm giác khá thú vị.

Tôi chưa gặp kiểu này ở đâu khác. Không biết đây là đặc trưng của bánh bèo Nha Trang hay chỉ là nét riêng của quán Bé Tư. Nhưng nó hay. Một cái hay nhỏ thôi, đủ để tôi ngồi gật gù. Ba mươi ngàn cho một đĩa bánh bèo đầy đặn, ngon thật, ăn no thật. Đó là cái kết ẩm thực khá đẹp cho ngày cuối cùng của chuyến đi.

Trả xe máy, lấy hành lý, rồi ngồi chờ xe khách tới đón về Sài Gòn. Con gái ngủ gật lúc từ Marina Beach ra. Trẻ con đúng là có siêu năng lực ngủ kỳ lạ. Đang nói chuyện, đang nghịch ngợm, có thể tắt nguồn chỉ trong vài phút.

Xe khách giường nằm về Sài Gòn hóa ra dễ chịu hơn tôi tưởng, thoải mái hơn tàu hỏa khá nhiều. Máy lạnh vừa phải, nằm được, ngủ được, và tôi đánh một giấc dài tới tận lúc xuống xe.

Ba ngày kết thúc như vậy. Không dài, nhưng đủ để đọng lại vài thứ nhỏ nhỏ mà chắc còn được nhắc rất lâu sau này. 🌊