Tôi thức gần trắng đêm để xem trận chung kết World Cup 2026 giữa Argentina và Tây Ban Nha. Lý do thì đơn giản thôi: Messi.
Thực ra tôi không phải kiểu người cuối tuần nào cũng ngồi trước TV để xem bóng đá. Một mùa giải câu lạc bộ trôi qua, nhiều khi tôi còn chẳng biết đội nào đang dẫn đầu. Nhưng cứ đến World Cup, hay những trận đấu có Messi, tôi lại muốn xem. Không hẳn vì Argentina. Chỉ là tôi muốn xem một trong những cầu thủ vĩ đại nhất lịch sử chơi bóng thêm một lần nữa.
Trước trận, tôi vẫn hy vọng Argentina sẽ bảo vệ được chức vô địch. Không phải vì họ chơi hay hơn, mà đơn giản vì tôi muốn Messi có một cái kết thật đẹp với đội tuyển quốc gia. Nếu đây thực sự là kỳ World Cup cuối cùng của anh thì còn gì trọn vẹn hơn việc khép lại bằng một chiếc cúp vàng. Trong đầu tôi đã tự viết sẵn một kịch bản rất điện ảnh. Nhưng bóng đá thì...
Tây Ban Nha năm nay quá hay. Họ kiểm soát bóng tốt hơn, pressing tốt hơn, triển khai tấn công mạch lạc hơn và gần như làm chủ cả trận đấu. Messi thì gần như mất hút. Không phải vì anh chơi tệ, mà vì Argentina không thể đưa bóng đến chân người mà cả đội đặt nhiều kỳ vọng nhất. Có những trận đấu mà chỉ cần nhìn cách hai đội vận hành, mình cũng biết đội nào xứng đáng chiến thắng hơn. Trận chung kết này là một trong số đó. Tây Ban Nha vô địch hoàn toàn thuyết phục và tôi không có gì để tranh cãi.
Thứ khiến tôi tiếc không phải là kết quả của trận đấu. Tôi tiếc vì mình đã hy vọng quá nhiều vào một cái kết hoàn hảo. Có lẽ con người vốn dĩ là như vậy. Khi yêu quý một ai đó đủ lâu, mình luôn mong câu chuyện của họ sẽ khép lại theo cách đẹp nhất. Giống như đọc một cuốn tiểu thuyết, mình luôn muốn chương cuối thật viên mãn, dù biết ngoài đời hiếm khi có chuyện như vậy.
Nghĩ kỹ thì Messi cũng đâu cần thêm một chiếc cúp để chứng minh điều gì nữa. World Cup 2022 đã có. Copa America đã có. Quả Bóng Vàng cũng đã bỏ túi 8 cái. Nhưng nếu bỏ hết danh hiệu sang một bên, tôi vẫn sẽ chọn xem Messi chơi bóng. Thứ khiến tôi thích anh chưa bao giờ là bảng thành tích. Thứ tôi thích là cách anh chơi bóng.
Làm nghề thiết kế và viết web lâu năm, tôi nhận ra có những thứ rất khó giải thích bằng con số. Có hai designer cùng dùng Photoshop nhưng sản phẩm của họ tạo ra lại khác hẳn nhau. Có hai lập trình viên cùng giải quyết một bài toán nhưng một người viết ra đoạn code khiến mình phải tặc lưỡi gật gù, còn người kia chỉ đơn giản là làm cho nó chạy. Khác biệt ấy không hoàn toàn đến từ số giờ luyện tập. Nó đến từ cách mỗi người nhìn vấn đề.
Messi cho tôi cảm giác giống như vậy. Có những pha xử lý của anh khiến tôi phải tua lại chỉ để xem mình vừa bỏ lỡ điều gì. Mọi thứ diễn ra rất tự nhiên, rất đơn giản, đến mức người xem có cảm giác ai cũng làm được. Nhưng rồi nhìn sang hai mươi mốt cầu thủ còn lại trên sân mới biết, không ai làm được cả. Đó là thứ mà tôi luôn gọi là tài năng. Nó giống một bản thiết kế đẹp hay một đoạn code gọn gàng. Nhìn thì đơn giản, nhưng càng làm nghề mới càng biết để tạo ra được sự đơn giản ấy khó đến mức nào.
Đó cũng là lý do tôi chưa bao giờ thấy cuộc tranh luận Messi hay Ronaldo thực sự hấp dẫn. Tôi rất tôn trọng Cristiano Ronaldo. Ý chí, kỷ luật và sự bền bỉ của anh là điều không cần phải bàn cãi. Nhưng với tôi, Ronaldo là kết quả của quá trình tối ưu bản thân đến mức gần như hoàn hảo. Còn Messi lại giống một món quà mà bóng đá chỉ thỉnh thoảng mới có một lần. Hai người đều vĩ đại, nhưng theo hai cách rất khác nhau. Nếu phải chọn một người để ngồi xem suốt chín mươi phút, tôi vẫn chọn Messi mà không cần suy nghĩ thêm.
Rồi sẽ đến một ngày anh giải nghệ. Sẽ không còn những cú rê bóng mà trái bóng cứ như dính vào chân, không còn những pha chạm bóng chỉ cần xem một lần là nhớ mãi. Đêm nay Argentina không bảo vệ được chức vô địch, và Messi cũng không có cái kết đẹp như tôi từng hy vọng. Nhưng nghĩ lại, có lẽ những huyền thoại chưa bao giờ được định nghĩa bằng trận đấu cuối cùng. Chúng được định nghĩa bằng cảm giác mà họ để lại trong lòng những người từng dõi theo mình suốt nhiều năm.
Còn với tôi, cảm giác ấy rất đơn giản. Tôi không phải một người hâm mộ bóng đá cuồng nhiệt. Nhưng suốt gần hai mươi năm qua, Messi là cầu thủ duy nhất khiến tôi sẵn sàng thức trắng một đêm chỉ để xem anh chơi bóng. Chừng đó có lẽ đã đủ để nói lên tất cả.