Vậy là con gái tôi vào lớp 1.
Tôi đã biết ngày này sẽ đến từ lâu, tất nhiên. Sáu năm trước, lúc còn bế một cục em bé đỏ hồng trên tay, tôi cũng từng nghĩ rồi sẽ có ngày mình phải đưa con đến trường. Nhưng biết là một chuyện, đến lúc thật sự đứng trước cổng trường nhìn con đeo chiếc balo to gần bằng nửa người thì lại là chuyện khác. Tự nhiên thấy thời gian có vẻ chạy nhanh hơn bình thường. Mới hôm nào còn bế con đi khắp nhà, giờ con đã có đồng phục, có bảng tên, có thời khóa biểu và bắt đầu bước vào một cái thế giới mà bố mẹ không thể lúc nào cũng đứng bên cạnh.
Tôi nghĩ cảm giác này chắc ông bố nào cũng từng trải qua. Vui thì chắc chắn là vui. Nhìn con lớn lên, biết tự mặc quần áo, tự mang giày, tự đeo balo rồi bước vào lớp, trong lòng có một chút tự hào rất khó tả. Nhưng đi cùng với niềm vui đó lại là một cảm giác hơi buồn. Bởi từ hôm nay, cuộc sống của con sẽ có thêm rất nhiều thứ mà bố mẹ không còn kiểm soát được nữa. Con sẽ có cô giáo, có bạn bè, có những chuyện ở trường mà có thể đến tối mới kể cho bố mẹ nghe, hoặc đôi khi chẳng kể gì cả.
Tôi từng nghĩ làm bố là dạy con thật nhiều thứ. Dạy con ăn, dạy con tự đi vệ sinh, dạy con đọc chữ, dạy con đếm số, dạy con cách sang đường, cách tránh người lạ. Nhưng đến lúc con vào lớp 1, tôi mới nhận ra một phần rất lớn của việc làm bố là học cách đứng lùi lại. Khi con còn nhỏ, chỉ cần con té một cái là mình chạy tới đỡ. Con leo cầu thang thì mình đi ngay phía sau. Con xuống hồ bơi thì mình đứng sát bên cạnh. Còn bây giờ con bước qua cánh cổng trường, mình chỉ có thể đứng ngoài nhìn theo.
Cái balo của con hôm khai giảng làm tôi nhớ nhất. Nó không hẳn là nặng, nhưng nhìn con đeo trên vai lại thấy có vẻ nặng hơn bình thường. Có lẽ không phải vì sách vở. Trong đó còn có một thứ vô hình khác mà bố mẹ nào cũng muốn nhét vào nhưng chẳng thể nhét được: một chút tự tin, một chút mạnh mẽ và khả năng tự chăm sóc bản thân khi không có bố mẹ ở bên.
Con gái tôi trước giờ vẫn là một đứa trẻ rất bình thường. Vẫn có những hôm ăn cơm lâu như đang debug một đoạn code không biết lỗi nằm ở đâu. Vẫn có lúc đang chơi vui thì nhất quyết không chịu đi ngủ. Vẫn có những chuyện nhỏ xíu mà con có thể kể đi kể lại nhiều lần. Và tôi biết rồi sẽ có lúc những chuyện đó thay đổi. Một ngày nào đó con sẽ không còn chạy ra ôm bố ngay khi tôi vừa đi làm về. Có thể con sẽ bắt đầu có những bí mật nhỏ của riêng mình. Có thể một ngày con sẽ thấy bố mẹ hơi phiền vì hỏi quá nhiều. Nghĩ tới đó vừa buồn cười vừa thấy hơi buồn.
Làm nghề web lâu năm, tôi quen với chuyện cập nhật phiên bản. Website cũ rồi cũng phải nâng cấp, phần mềm cũ rồi cũng phải thay thế, giao diện hôm nay còn đẹp thì vài năm sau nhìn lại có khi thấy quê không chịu được. Con gái cũng vậy, mỗi năm lại có một phiên bản mới. Phiên bản sáu tuổi bắt đầu đi học. Phiên bản bảy tuổi sẽ có thêm bạn bè và những điều mới. Rồi đến một lúc nào đó sẽ xuất hiện phiên bản mà bố mẹ không còn được quyền can thiệp vào mọi thứ nữa. Tôi biết vậy nên chẳng thể nào cứ giữ mãi phiên bản hiện tại được.
Có điều, tôi vẫn muốn giữ lại một chút.
Không phải giữ con ở nhà, cũng không phải giữ con mãi là cô bé nhỏ xíu của bố. Tôi chỉ muốn giữ lại những buổi tối con còn chạy vào phòng gọi "bố ơi", những lần con leo lên giường nằm cạnh rồi kể một câu chuyện chẳng đầu chẳng cuối, những cái ôm bất ngờ và cả những lần con ngủ quên khi nghe bố kể chuyện cổ tích. Những thứ đó chắc sau này sẽ ít dần đi. Và tôi biết mình sẽ nhớ chúng.
Sáng hôm đó, tôi đứng nhìn con đi vào lớp. Con quay lại nhìn bố mẹ một lần rồi đi tiếp. Tôi không biết lúc ấy con nghĩ gì. Có thể con chẳng nghĩ gì nhiều, ngoài chuyện hôm nay được ngồi cạnh bạn nào, giờ ra chơi có gì vui và trưa nay ăn món gì. Trẻ con vốn vậy, còn người lớn thì cứ thích nghĩ ngợi đủ thứ.
Tôi đứng ngoài cổng trường thêm một lúc rồi mới về.
Con gái vào lớp 1.
Một chương mới của con bắt đầu.
Và hình như cũng từ ngày hôm đó, tôi bắt đầu học một bài học mới của riêng mình: làm bố không chỉ là nhìn con lớn lên, mà còn là học cách chấp nhận rằng rồi sẽ có một ngày con lớn lên thật.