Mấy hôm trước tôi xem được một đoạn video ngắn nói về việc con gái thường giống bố. Xem xong thì cũng cười, vì đúng là con gái tôi càng lớn càng thấy giống mình thật.
Không phải giống ở khuôn mặt. Cái đó ai nhìn cũng nhận ra rồi.
Thứ làm tôi thấy buồn cười hơn là những thói quen rất nhỏ.
Mỗi lần ngồi trên ghế, con thường ngồi co một chân lên. Tôi cũng vậy. Có hôm hai bố con ngồi cạnh nhau, vợ tôi đi ngang qua chụp một tấm hình rồi bảo: "Không cần xét nghiệm ADN nữa."
Con gái tôi còn có một cái tật rất giống bố là mỗi khi tập trung làm gì thì gần như không nghe thấy ai gọi. Có lần tôi gọi đi tắm ba bốn lần không trả lời, định bụng lát nữa sẽ la một trận. Bỗng nhớ ra hồi trẻ mình cũng hay như vậy. Nghĩ đến đó lại thôi.
Nhiều lúc làm cha cũng có cái hay. Mỗi lần định nổi nóng với con, mình lại vô tình nhìn thấy chính mình trong đó.
Tôi nghĩ đó là lý do nhiều ông bố thương con gái theo một cách rất khác.
Không phải vì con gái ngoan hơn con trai.
Không phải vì con gái biết làm nũng.
Mà vì càng lớn, mình càng nhận ra con mang theo rất nhiều thứ của mình. Một cách cười, một cái nhíu mày, một thói quen ngồi, hay đơn giản là cái kiểu im lặng mỗi khi giận dỗi. Nhìn con, nhiều lúc giống như nhìn một phiên bản khác của chính mình, chỉ khác là nhỏ hơn ba mươi mấy tuổi.
Làm nghề web lâu năm cũng khiến tôi có một tật khác. Tôi rất hay để ý những chi tiết mà người khác không để ý. Có lẽ vì ngày nào cũng phải ngồi debug những lỗi rất nhỏ. Có những bug chỉ thiếu một dấu chấm phẩy mà tìm cả buổi mới ra. Thành ra trong cuộc sống cũng vậy, tôi hay nhớ những chuyện rất vụn vặt.
Ví dụ như chuyến đi Nha Trang vừa rồi.
Sau khi về, con gái không nhắc đến VinWonders. Không kể về cáp treo vượt biển. Cũng chẳng nói gì đến Tata Show. Điều con kể đi kể lại với bà nội lại là con cá mập ở Viện Hải dương học và buổi tối được nghịch cát ngoài biển.
Nếu là người lớn, chắc chẳng ai chọn hai chi tiết đó để nhớ.
Nhưng trẻ con thì khác.
Chúng giống người dùng của một website vậy. Làm designer hay coder đều biết, người dùng hiếm khi nhớ cái nút bấm mình mất cả ngày để căn cho đẹp. Họ chỉ nhớ cảm giác sử dụng. Thấy dễ chịu thì họ quay lại. Thấy khó chịu thì họ đi.
Ký ức của trẻ con hình như cũng hoạt động như thế.
Chúng không nhớ thứ người lớn nghĩ là quan trọng nhất.
Chúng nhớ cảm giác.
Cảm giác được bố cõng trên vai.
Được mẹ nắm tay.
Được chạy chân trần trên cát.
Được ngồi trước bể cá thật lâu mà chẳng ai giục.
Nghĩ đến đó, tôi lại thấy làm bố hóa ra cũng giống thiết kế trải nghiệm người dùng. Mình không thể kiểm soát con sẽ nhớ điều gì sau này. Nhưng mình có thể cố gắng để những trải nghiệm con có mỗi ngày đều là những trải nghiệm dễ chịu.
Không cần phải là những chuyến đi đắt tiền.
Không cần đồ chơi mới mỗi tuần.
Nhiều khi chỉ là chịu ngồi xuống chơi Lego nửa tiếng, đọc thêm một cuốn sách trước giờ đi ngủ, hay dẫn con đi ăn một cây kem sau bữa tối.
Mấy thứ đó lúc diễn ra thì rất bình thường.
Bình thường đến mức chẳng ai nghĩ sẽ chụp hình lại.
Nhưng biết đâu hai mươi năm nữa, đó lại là những gì con nhớ nhất.
Con gái tôi năm nay gần sáu tuổi. Thỉnh thoảng nhìn con, tôi vẫn thấy thời gian trôi nhanh quá. Mới ngày nào còn phải bế trên tay, giờ đã biết cãi lý, biết mặc cả với bố thêm năm phút xem hoạt hình rồi mới chịu đi ngủ.
Chắc rồi sẽ có một ngày con không còn ngồi co chân trên ghế giống tôi nữa. Không phải vì con thay đổi, mà vì con sẽ có những thói quen của riêng mình. Cũng sẽ có một ngày con không còn cần bố đọc truyện mỗi tối, không còn đòi bố bế khi đi bộ mỏi chân hay không còn chạy ra cửa mỗi khi nghe tiếng xe về.
Nghĩ cũng hơi buồn.
Nhưng đó có lẽ là phiên bản tốt nhất của việc làm cha.
Mình dành gần hai mươi năm để dạy một đứa trẻ cách rời xa mình.
Và nếu làm đủ tốt, đến lúc đó con sẽ bước đi rất tự tin.
Còn mình thì đứng lại.
Mỉm cười.
Giống như ngày đầu tiên con tập đi vậy.